câng câng

câng câng

Thằng bé trả lời câng câng khi bị ông nội hỏi thăm.

Định nghĩa
  1. Tính từ:
    • Hỗn xược, láo xược, vô lễ: "Câng câng" dùng để miêu tả thái độ hoặc lời nói thiếu tôn trọng, thiếu lễ độ, tỏ ra coi thường người khác, đặc biệt với người lớn tuổi hoặc địa vị.
    • Trơ tráo, mặt dày: Chỉ sự không biết xấu hổ, dám làm hoặc nói những điều không phải phép một cách trắng trợn.
dụ sử dụng
  • Tính từ:
    • Thằng trả lời câng câng khi bị ông nội hỏi thăm. (Cậu trả lời một cách hỗn xược khi được ông nội hỏi thăm.)
    • cái kiểu câng câng không ai ưa nổi. ( cái kiểu trơ tráo không ai ưa nổi.)
    • Đừng cất giọng câng câng với người lớn như thế! (Đừng dùng giọng điệu vô lễ với người lớn như thế!)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Mặt câng câng": Cụm từ dùng để chỉ khuôn mặt hoặc vẻ ngoài thể hiện sự trơ tráo, không biết ngượng.

    • Làm sai còn giữ mặt câng câng, không chịu nhận lỗi. (Làm sai còn giữ vẻ mặt trơ tráo, không chịu nhận lỗi.)
  • "Nói câng câng": Cụm từ nhấn mạnh hành vi nói năng một cách hỗn xược.

    • dám nói câng câng với thầy giáo ngay trước lớp. ( dám nói một cách láo xược với thầy giáo ngay trước lớp.)
Biến thể từ gần giống
  • Câng (tính từ): dạng rút gọn, mang sắc thái nghĩa tương tự "câng câng" nhưng có thể nhẹ hơn hoặc dùng trong văn nói thân mật.

    • Thái độ của hôm nay hơi bị câng đấy. (Thái độ của hôm nay hơi bị hỗn đấy.)
  • Hỗn (tính từ): Có nghĩa tương đương, chỉ sựlễ, thiếu tôn trọng.

  • Láo (tính từ): Chỉ sự xấc xược, ngang ngược trong lời nói.
Từ đồng nghĩa
  • Hỗn xược: Vô lễ, thiếu tôn trọng một cách trắng trợn.
  • Xấc xược: Tỏ ra ngang ngược, coi thường người khác.
  • Trơ tráo: Không biết xấu hổ, mặt dày.
  • lễ: Thiếu lễ độ, không giữ phép tắc.
Từ trái nghĩa
  • Lễ phép: thái độ hành vi đúng mực, tôn trọng.
  • Khiêm nhường: Nhún nhường, không tự cao.
  • Lịch sự: cách cư xử đúng mực, nhã nhặn.
Lưu ý sử dụng
  • "Câng câng" một từ mang sắc thái tiêu cực mạnh, thường dùng để phê phán, chê trách hành vi thái độ.
  • Từ này chủ yếu được sử dụng trong văn nói hoặc văn viết mang tính đời thường, ít dùng trong văn phong trang trọng.